Trích dẫn:
|
Nguyên văn gởi bởi Tôt-tô-chan, cô bé bên cửa sổ
Có mắt, nhưng không nhìn thấy vẻ đẹp; có tai, nhưng không nghe được âm nhạc; có óc, nhưng không nhận ra chân lý; có trái tim, nhưng không bao giờ rung động và do đó không bao giờ rực cháy. Thầy hiệu trưởng nói đó là những điều đáng sợ.
|
Mình luôn vô cảm như thế.
****
Mua Tôt-tô-chan bán ở lề đường và đọc, quyển sách khá dễ thương, tiếc là mình đang đọc vào lúc buồn vì thế có vài lúc không tập trung, nhưng nó làm tâm trạng của mình cảm thấy dễ chịu hẳn, nếu lúc vui đọc cuốn này sẽ càng vui gấp bội.
****
Khi mình quen một người đàn ông nào đó, mọi chuyện giống như tự nhốt mình vào cái lồng, mọi suy nghĩ đều bó buộc ở trong đó, gặp chuyện gì không hài lòng liền cố gắng vùng vẫy thoát khỏi nó. Khi ra được rồi, cảm thấy mình tự do, đỡ mệt mỏi.
Chuyện tình cảm của mình thường không lâu dài, bởi vậy không muốn mình phải lòng với bất cứ ai hết. Bản tính xấu nên sống một mình.
****
"Tâm tôi thanh tịnh an lạc” Câu này hay ha ^^